RSS

Chó Má & Thuế Má

0 nhận xét


thuema
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già

Tố Hữu
Khi đề cập đến cái chết của nhạc sĩ Trúc Phương, có nhà văn đã viết đôi dòng (chắc) bằng nước mắt:
 “Đã có một thời, sống ở trong nước, người ta sợ cả gặp nhau vì không muốn nhìn thấy nhau trong cảnh quá đỗi tang thương. Đôi khi nghe tin ai đó chết, người ta có thể chảy nước mắt khóc nhưng cũng có phần mừng cho người ấy không phải sống nữa.”  (Nguyễn Đình Toàn. Bông Hồng Tạ Ơn, 2nd ed. Westminster: T &T, 2012. Vol.1).
Trúc Phương trút hơi thở cuối cùng vào năm 1996, ở bến xe xa cảng miền Tây,  trên một manh chiếu rách – theo như tường thuật của nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam:” Tất cả gia tài để lại chỉ là một đôi dép nhựa dưới chân.”
Continue Reading...


Đất Nước Nhìn Từ Dưới Hố

0 nhận xét


“Bauxite Tây Nguyên hoàn toàn có thể là điểm khởi đầu cho một sự tan rã, không chỉ ở mức thể chế chính trị mà ở tầm quốc gia – dân tộc.”
La Thành
Continue Reading...


Ký Giả & Kỹ Giả Trong Vụ Án Khu Sinh Thái Bia Sơn

0 nhận xét


phananh
Phan Anh
 “Báo chí nước ta nó đã băng hoại tới mức độ không thể cứu vãn nổi.”
Phan Anh
Nhà văn Phan Anh sinh năm 1984. Hơn hai mươi năm trước, trước khi ông mở mắt chào đời, làng báo của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (trong cùng một ngày) đã đồng loạt loan tin (*) về một vụ án gián điệp, với những lời lẽ mạt sát nặng nề đến độ lố bịch – dành cho bị cáo:
    -         Báo Thời Mới (21/01/1960):
    Năm tên gián điệp phản cách mạng, phá hoại hiện hành cúi đầu nhận tội …Nguyễn Hữu Đang và Thụy An, đầu sỏ chủ mưu, bị phạt giam 15 năm và mất quyền công dân 5 năm sau khi hết hạn giam”.
    -         Báo Nhân dân (21/01/1960):
    Trước tòa án, với những bằng chứng đầy đủ, bọn gián điệp nói trên đã nhận hết tội lỗi của chúng.
Continue Reading...


 

Random Posts

Recent Comments

Stay Connected

About Template

Return to top of page Copyright © 2010 | Flash News Converted into Blogger Template by HackTutors